Khi con đi du học, điều cha mẹ lo lắng không chỉ là việc học của con.
Mà còn là những điều con có thể đang trải qua nhưng không nói ra.
Con có thể gặp khó khăn trong học tập. Có thể chưa quen với môi trường mới. Có thể cảm thấy cô đơn, áp lực hoặc đơn giản là có một ngày không ổn.Nhưng không phải lúc nào con cũng chủ động kể.
- Đôi khi, con sợ cha mẹ lo lắng.
- Đôi khi, con sợ bị trách móc.
Và đôi khi, con chỉ không biết phải bắt đầu câu chuyện từ đâu.
Vì vậy, điều quan trọng không chỉ là hỏi “Con có ổn không?”
Mà là làm thế nào để con cảm thấy an toàn khi nói rằng:
“Thật ra, con đang gặp một chút khó khăn.”
Khi con sợ nói ra vì sợ làm cha mẹ thất vọng
Một người trẻ có thể rất nhớ nhà nhưng vẫn nói rằng mình ổn.
Có thể đang gặp vấn đề trong học tập nhưng vẫn trả lời rằng mọi thứ bình thường.
Bởi đôi khi, điều khiến con im lặng không phải là con không cần sự giúp đỡ.
Mà là con sợ cha mẹ thất vọng.
Nếu con nghĩ rằng mình phải luôn mạnh mẽ, phải học tốt và phải chứng minh rằng quyết định du học là đúng, những khó khăn nhỏ cũng có thể trở thành điều rất khó nói ra.
Con chỉ thật sự muốn chia sẻ khi con biết mình không bị đánh giá vì những điều mình đang trải qua.
Cách cha mẹ hỏi quan trọng hơn việc hỏi bao nhiêu
Khi biết con gặp vấn đề, phản ứng đầu tiên của cha mẹ thường là muốn tìm nguyên nhân và đưa ra giải pháp.
“Vì sao con lại để chuyện này xảy ra?”
“Sao con không nói sớm hơn?”
“Con phải cố gắng hơn chứ.”
Những câu nói ấy đôi khi xuất phát từ mong muốn giúp con tốt hơn. Nhưng trong thời điểm con đang khó khăn, điều con cần trước tiên có thể không phải là một lời giải.
Mà là một người chịu ngồi nghe.
Thay vì hỏi dồn dập, cha mẹ có thể bắt đầu bằng những câu nhẹ nhàng hơn:
“Dạo này con thấy thế nào?”
“Có điều gì đang khiến con khó chịu không?”
“Nếu con muốn kể, cha mẹ sẵn sàng nghe.”
Một cuộc trò chuyện tốt đôi khi bắt đầu bằng việc không vội đưa ra lời khuyên.

Đừng biến mỗi lần con chia sẻ thành một bài học
Có những lúc con chỉ muốn được lắng nghe.
Nhưng nếu mỗi lần con kể về một khó khăn, cha mẹ đều nhanh chóng phân tích đúng sai, so sánh với người khác hoặc đưa ra một bài học, con có thể dần ngại chia sẻ hơn.
Không phải vì cha mẹ không quan tâm.
Mà vì con cảm thấy mỗi lần mở lòng đều kéo theo một cuộc đánh giá.
Có những chuyện cần lời khuyên.
Nhưng cũng có những chuyện chỉ cần một người lắng nghe.
Lắng nghe không có nghĩa là đồng ý với tất cả.
Đó là cách để con biết rằng cảm xúc và trải nghiệm của mình được tôn trọng.
Khi con không còn sợ phải nói rằng mình đang gặp khó khănKhi bước vào một môi trường mới, người trẻ sẽ có những lúc không biết mình nên làm gì tiếp theo. Có thể là một vấn đề trong học tập, một mối quan hệ chưa biết cách xử lý, cảm giác cô đơn sau những ngày đầu xa nhà, hoặc đơn giản là một khoảng thời gian con cảm thấy mọi thứ không diễn ra như mình mong muốn.
Những lúc ấy, điều con cần không phải lúc nào cũng là một lời giải ngay lập tức. Đôi khi, điều quan trọng hơn là con biết mình có thể nói ra mà không phải lo rằng cha mẹ sẽ thất vọng, trách móc hay cho rằng con chưa đủ mạnh mẽ.
Khi con dám nói rằng mình đang gặp khó khăn, đó không phải là dấu hiệu của sự yếu đuối.
Đó có thể là dấu hiệu cho thấy con đã đủ tin tưởng để tìm kiếm sự đồng hành.
Và với một người trẻ đang học cách tự lập, biết khi nào mình cần sự giúp đỡ cũng là một phần rất quan trọng của trưởng thành.
Sự gần gũi bắt đầu từ những điều rất nhỏ
Nếu những cuộc gọi với gia đình chỉ xoay quanh điểm số, kết quả học tập hoặc những vấn đề cần giải quyết, con có thể dần cảm thấy mỗi lần nói chuyện đều đi kèm với một kỳ vọng.
Vì vậy, đôi khi hãy hỏi con về những điều rất bình thường.
- Hôm nay con ăn gì?
- Ở trường có chuyện gì vui không?
- Cuối tuần con định làm gì?
- Có người bạn nào mới không?
Những cuộc trò chuyện nhỏ không giải quyết ngay một vấn đề lớn.
Nhưng chúng tạo ra sự gần gũi.
Và chính sự gần gũi ấy giúp con dễ tìm đến cha mẹ hơn khi thật sự cần một điểm tựa.
Khi con nhận ra phía sau mình luôn có gia đình Cha mẹ không phải lúc nào cũng có thể giải quyết mọi khó khăn thay con. Và khi con trưởng thành, có những vấn đề con cần tự mình đối diện, tự đưa ra lựa chọn và chịu trách nhiệm với quyết định của mình.
Nhưng tự lập không có nghĩa là phải bước đi một mình.
Điều quan trọng là con biết rằng khi thật sự cần, con vẫn có thể tìm đến gia đình để chia sẻ, để được lắng nghe hoặc đơn giản là có thêm một góc nhìn trước khi đưa ra quyết định. Cha mẹ không nhất thiết phải đưa ra câu trả lời thay con. Đôi khi, sự hiện diện đúng lúc và một cuộc trò chuyện bình tĩnh đã là đủ.
Đồng hành không phải là giải quyết mọi vấn đề cho con.
Mà là để con biết mình luôn có một điểm tựa, trong khi vẫn được tự mình bước tiếp trên con đường của mình.KINDEDU - DU HỌC TỬ TẾ
Social Study Abroad Consulting
Tư vấn du học tử tế vì cộng đồng
Website: www.kindedu.vn
Fanpage: Du học tử tế - Kindedu - GNH
Email: kindedu@gnh.edu.vn
Youtube: Kindedu - Du Học Tử Tế
Văn phòng miền Nam:
12/45 Lữ Gia, phường Phú Thọ, TP. Hồ Chí Minh
Hotline HCM: 0906 777 008
Văn phòng miền Bắc:
Học viện BKE, Khu đô thị Thanh Hà, Thanh Oai, Hà Nội
Hotline HN: 0932 657 139